Friday, July 24, 2026

**Tâm sự người ở lại – Phi vụ ngày 22-07-1969

Rước toán bằng dây**

Ngày 22-07-1969, theo yêu cầu của Trại Trưởng FOB-1, KingBee phải có sáu chiếc trực thăng để thực hiện một phi vụ đặc biệt. Đúng 10 giờ sáng, sáu chiếc H-34 cất cánh từ phi trường Đà Nẵng, bay ra Phú Bài và đáp xuống sân bay của trại FOB-1. Sĩ quan trực mời các Trưởng phi cơ vào phòng họp để thuyết trình nhiệm vụ.

Theo lời trình bày, hôm nay KingBee sẽ bay ra Quảng Trị để rước một toán 18 quân nhân đang bị Cộng sản bao vây ở phía bắc cây số 17, trên đường mòn Hồ Chí Minh. Toán đã di chuyển đến một khu vực tạm an toàn dưới tán rừng rậm của dãy Trường Sơn. Vì không có bãi đáp, KingBee phải rước toán bằng dây, mỗi trực thăng kéo lên ba người.

Sau buổi thuyết trình, anh em trở ra phi cơ. Người của trại mang dây ra phụ với cơ phi của từng chiếc để cột vào các khoen trên sàn tàu. Mọi việc chuẩn bị hoàn tất, sáu chiếc trực thăng mở máy, cất cánh theo hướng tây bắc bay thẳng đến mục tiêu. Yểm trợ KingBee là hai chiếc Gunship của Mỹ, phối hợp cùng phi cơ quan sát và đội hình H-34 của VN — bộ ba quen thuộc trong mọi phi vụ rước thả toán.

Bay khoảng một giờ, chiếc O-2 đang bay lượn trên mục tiêu bắt đầu liên lạc, hướng dẫn KingBee tiếp tục tiến vào và gọi Gunship đến LZ trước để “clear” bãi. Hai chiếc Gunship hạ thấp cao độ, lao thẳng vào mục tiêu. Vài phút sau, những trái rocket đầu tiên được phóng xuống, trong đó có rocket “nail” để chống biển người. Sau một đợt bắn phá dữ dội, Gunship rời mục tiêu và gọi KingBee vào LZ.

Theo phi cơ quan sát, toán đang nằm dưới rừng cây cao và cực kỳ rậm rạp, không có một khoảng trống nào đủ để trực thăng đáp xuống, buộc phải dùng dây. Chiếc leader bắt đầu vào trước. Trực thăng hovering trên đầu ngọn cây, dây được thả xuống. Gió cánh quạt mạnh làm cây rừng nghiêng ngả. Một lúc sau, trực thăng kéo lên được người lính BK đầu tiên, rồi người thứ hai, thứ ba. Ba người lính treo lơ lửng dưới thân tàu, chiếc leader rời bãi an toàn.

Chiếc thứ hai vào và cũng hoàn tất nhiệm vụ. Đến lượt tôi.

Tôi đóng auto, trực thăng rơi nhanh. Tôi đưa cần lái qua phải rồi qua trái để giữ thăng bằng. Khi ước lượng khoảng cách vừa đủ, tôi kéo pitch, trực thăng khựng lại và từ từ tiến vào bãi. Hovering trên đầu ngọn cây đúng vị trí toán đang chờ, cơ phi thả dây xuống. Người BK đầu tiên móc dây, cơ phi báo lên, tôi kéo pitch và đưa anh lên khỏi đầu ngọn cây. Liên tiếp người thứ hai, thứ ba được kéo lên. Gió mạnh làm cây lá nghiêng ngả, nhưng nhiệm vụ của tôi đã hoàn tất: ba người lính đang treo lơ lửng dưới thân tàu, an toàn.

Tôi đẩy cần lái về trước, trực thăng từ từ rời bãi, lên cao và thoát khỏi khu vực nguy hiểm. Chiếc thứ tư, thứ năm, rồi thứ sáu lần lượt vào và rời bãi sau khi kéo đủ số quân còn lại. Trong suốt thời gian KingBee rước toán, hai chiếc Gunship bay trên đầu mục tiêu để yểm trợ.

Khi sáu chiếc trực thăng đã rời xa bãi, Gunship bắt đầu bắn phá dữ dội xuống khu vực như muốn tiêu diệt toàn bộ quân thù.

Trên đường bay về, chúng tôi bay chậm theo hướng căn cứ cây số 17 (Huế). Lúc này tôi đã giao cần lái cho Copilot. Tôi thở phào nhẹ nhõm sau một phi vụ vừa nguy hiểm vừa đặc biệt. Nhìn ra ngoài, những người lính nhỏ bé đang treo lơ lửng dưới thân tàu — những người vừa được chúng tôi kéo về từ cõi chết. Tôi chợt nhớ những ngày huấn luyện ở Non Nước, tập câu dây từng động tác một. Không ngờ hôm nay, giữa thực tế chiến trường, những bài tập ấy đã cứu người.

Theo quyết định của leader, chúng tôi đáp xuống căn cứ cây số 17. Sau khi đáp, toàn bộ toán viên được chuyển sang một chiếc trực thăng khác để bay thẳng về FOB-1.

Ngoài phi vụ này, hôm nay chúng tôi còn bay thêm một phi vụ liên lạc. Đến 16 giờ chiều, sáu chiếc trực thăng rời Phú Bài bay về Đà Nẵng — như đàn chim sau một ngày vất vả, trở về tổ ấm đoàn tụ cùng gia đình.

Qua khỏi đèo Hải Vân, đội hình vào formation, bay thấp ngang đầu phi đạo Đà Nẵng, rồi dọc theo sông Hàn. Từng chiếc tách khỏi đội hình, đáp xuống Taxiway 35 và lăn vào parking của Phi Đoàn 219, kết thúc một ngày hành quân đặc biệt.

Capt. Vương Văn Ngọ – 63D219

Hình Ngày Xưa Đại Tá Đặng Văn Phước