Ông
Hạnh và tấm bằng ghi nhận công lao trong ngày 30 Tháng Tư, 1975, do
chính quyền Cộng Sản trao tặng. (Hình: Nhật Bình/Người Việt)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 29 Tháng Chín, tin cho
hay ông Nguyễn Hữu Hạnh, cựu chuẩn tướng VNCH qua đời tại bệnh viện
Thống Nhất, Sài Gòn, thọ 96 tuổi. Bệnh viện này lâu nay là nơi chữa bệnh
cho quan chức, cựu quan chức CSVN, nếu như họ không đi nước ngoài chữa
trị. Không chỉ là tướng VNCH, ông Hạnh còn là “cơ sở nội tuyến chiến lược
của Ban Binh Vận Trung Ương Cục Miền Nam” của Cộng Sản. Trong ngày 30
Tháng Tư, 1975, ông từng ra lệnh cho sĩ quan, binh sĩ án binh bất động,
thuyết phục Tổng Thống Dương Văn Minh kêu gọi binh sĩ buông súng đầu
hàng.
Bản
tin trên báo Tuổi Trẻ dẫn nguồn tin từ gia đình cho hay: “Ông Nguyễn
Hữu Hạnh qua đời sau thời gian dài nằm điều trị tại bệnh viện Thống
Nhất. Lễ tang của ông sẽ được tổ chức tại quê nhà ở ấp Cây Đa, xã Tân
Phú Trung, huyện Củ Chi, Sài Gòn. Lễ an táng tổ chức vào 6 giờ ngày 2
Tháng Mười.” Tờ báo của Thành Đoàn TNCS cho biết thêm: “Sau 1975, ông Hạnh được
bầu làm ủy viên Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam với tư cách nhân sĩ
yêu nước.”
Hồi Tháng Mười Hai, 2018, cộng tác viên Nhật Bình của báo Người Việt
có bài viết về ông Hạnh và cho biết, ông sống những năm tháng cuối đời
tại một căn nhà tuềnh toàng trong khu nghĩa trang ở tỉnh Tiền Giang,
cùng với người vợ sau, nhỏ hơn ông 33 tuổi, trước đây làm nghề bán vé
số. Đã lập được công trạng với chế độ Cộng Sản như vậy, ông Nguyễn Hữu Hạnh nay bị bỏ rơi. Thời điểm đó, phóng viên hỏi ông Hạnh: “Ông có nhớ gì ngày 30 Tháng
Tư, 1975 không?” Bà vợ kề tai ông nói lại như phiên dịch. Ông trả lời:
“Có cái nhớ, có cái không.” Về con cái và nhà cửa của ông Nguyễn Hữu Hạnh, báo Tiền Phong ở Việt
Nam trong bài “Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh bây giờ…” xuất bản ngày 26
Tháng Tư, 2017, có đoạn: “…Ngôi biệt thự (của ông Hạnh) ở đường Phan Kế
Bính sau khi người bạn đời của 14 người con mất đã bán đi, mua mảnh đất ở
ấp Tám, Tân Phú Trung, Củ Chi, Sài Gòn để ở, rồi lại khóa cửa để đấy,
ông Hạnh về đây quanh quẩn vui thú điền viên với bạn bè…” Về quá khứ của ông Hạnh, báo Sài Gòn Giải Phóng của Đảng Bộ thành phố
ở Sài Gòn, cho hay: “Nhân sĩ Nguyễn Hữu Hạnh được Mặt Trận Dân Tộc Giải
Phóng Miền Nam Việt Nam móc nối tạo quan hệ từ 1963. Ông được bồi dưỡng
để trở thành tình báo, tuy nhiên Mặt Trận được lệnh không giao nhiệm vụ
gì để chức vụ của ông không bị ảnh hưởng, chờ thời cơ đắc dụng. Những
ngày cuối Tháng Tư, 1975, Trung Ương Cục Miền Nam đánh giá là đã đến lúc
đưa ông Nguyễn Hữu Hạnh quay lại Sài Gòn…” Hồi năm 2016, báo Công An Nhân Dân từng viết: “Tháng Mười, 1963, khi
đang là đại tá tham mưu trưởng Quân Đoàn IV, dưới quyền Tướng Huỳnh Văn
Cao, cha ông Hạnh là Nguyễn Hữu Điệt qua đời. Do ý nguyện của cha muốn
được chôn cất tại quê nhà, nơi đang thuộc quyền kiểm soát của Mặt Trận
Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam tỉnh Mỹ Tho, ông Hạnh đã thỏa thuận ngưng
bắn ba ngày để làm lễ tang và chôn cất cha. Điều này khiến cho Ban Binh
Vận của Trung Ương Cục Miền Nam chú ý và nảy ra ý đồ vận động ông này
làm cơ sở. Nhiệm vụ tiếp cận, vận động, bồi dưỡng ông được giao cho ông
Nguyễn Tấn Thành, bác họ của ông. Trước đó, có hai lần ông Thành bị quân
đội VNCH bắt giữ, nhưng đều được ông can thiệp và trả tự do. Ông Hạnh
được [Bắc Việt] gán mật danh là S7 hoặc Sao Mai, nhưng hầu như không
được giao nhiệm vụ gì có thể ảnh hưởng đến vị trí của ông…” (T.K.) Phản hồi trên báo NV
Doc
qua bai 'cac mat xich con thieu' cua Nguoi Sai Gon, toi rat lay lam cam
kich. Su that nay da duoc phoi bay, mot bi mat lich su ma bon cong san
khat mau da chon vui no, gio day sau nua the ky troi qua da bi bat mi.
That la tro treu thay khi hai cha con ong NHH va NHT lai cung la si
quan luc VNCH. Toi cam thay long minh nao nao.. Con ong, vi bao ve cho
su binh an cua dong bao ruot thit mien nam, vi to quoc ma da anh dung hy
sinh noi chien dia. That dang ca ngoi va tran trong lam sao! The con ca
nhan ong NHH, chi vi thuong con qua ma bi cong san lua bip, de roi dua
day lun sau vao sai lam bat chinh, that dang ho then va tiec thay!
Thiet nghi, gio day voi bao oan khien vuong mac neu co cung da duoc
giai bay. Vo va cac con cua co dai uy NHT se luon mai ngan cao dau, hanh
dien va tu hao ve cha minh, nguoi da luon mang tren minh 'To Quoc-Danh
Du-Trach Nhiem' chien dau cho toi hoi tho cuoi cung! Toi day toi
chot nhan ra doi mat minh da nhat nhoa voi nhung giot nuoc co vi man
tuon dai.. thuong tiec anh. va roi nham mat lai, toi nhu thay bong anh,
nguoi chien sy VNCH thap thoang noi rung chieu.. mat tran Sam Giang... Cam on anh, nguoi chien sy VNCH!
Còn tên Lữ minh Châu giữ 16 tấn vàng Ngan hang quốc gia VN là CS Nằm vùng An cơm quốc gia thờ mà CS, khg cho vàng ra nước Ngoài làm trong Ngan hang VN , chuyện giao cho VC chia nhau ăn hết Tháng 4 năm 75 . Saigon mất vì nhg tên thờ ma CS này
Uã!!!
CS bi dẹp rồi à? Vậy NVCL có dám thử về thành Hồ, đứng trước bùng binh
SG hét to: " Đả Đảo cộng sản" không??? Hay là cái gan của nhà ngươi cũng
chỉ gan đến mức lợi dụng diễn đàn tự do của báo NV ở xứ Huê Kỳ để dấu
mặt nói dóc, ngụy biện, mị dân như Trọng, Phúc, Ngân hiện nay? Cô 9 Bolsa
Neu
khong co ong nay lam tay sai cho cong san, thi Mien Nam Viet Nam khong
de dang roi vao tay ho tac. Va ban cung chua chac da co nhung cau binh
luan vo trach nhiem nhu vay.
Chuẩn
Tướng là một cấp bậc trong Quân Đội. Cấp bậc đó sẽ ở lại với con người
suốt đời. Chức vụ như Sư Đoàn Trưởng có thể gọi là Cựu Sư Đoàn Trưởng
khi không còn năm chức Tư Lệnh Sư Đoàn nữa. Không có chức Cựu Chuẩn
Tướng, dù cho ông này đã làm nội tuyến cho địch và phản Tổ Quốc. Tiếc là
ông không ra Toà Án Quân Sự để bị lột lon.
Anh
bạn lộn với Đại Tá Võ Hữu Hạnh rồi anh bạn ơi! Biết bao nhiêu "Thái
Dương", "Đích Thân", "Cửu Long","Thiên Phong", "81" hãy còn mạnh khoẻ ở
Little SG, và khắp nước Mỹ....Bạn đừng lo, hãy xem lại mình. Đừng cố thả
hỏa mù ở đây. Thanks Người Tây Đô, KBC 3402
Mất
nước nhưng chúng ta, VNCH vẫn còn ở trong lòng dân.Linh hồn của miền
Nam tự do, hình ảnh oai hùng, Bảo Quốc An Dân của người chiến binh VNCH
vẫn còn đó. Bằng chứng là NHẠC VÀNG, LINH HỒN CỦA MIỀN NAM đã ăn sâu vào
máu của toàn dân cả nước! Bạo quyền không cấm được, đành phải cho hát
tự do...(và họ cũng hát theo luôn). Tôi còn nhớ cách đây vài năm, có một
Sở Thông Tin nào đó ra văn bản CẤM bài Con Đường Xưa Em Đi...thì chỉ
vài ngày sau, từ các quán cà phê, từ các con hẻm nhỏ đã vang vang:
..."...Con Đường Xưa Em Đi, Mà Nay Cấm Đi Rồi....Cấm thì Tao CỨ ĐI...Cấm
Thì Tao Don't Care, Cấm Đi Mày Cấm Đi, Cấm Gì Tao Cũng Đi..." Hãy
xem giới trẻ Hồng Kông, sanh sau 1997, các em có biết gì về 99 năm
"thuộc địa" Anh đâu, nhưng chỉ bằng Học Vấn, bằng công nghệ thông
tin,...bằng trực giác...các em biết rằng chế độ CS là DỐI TRÁ, là TÀN
BẠO.... Vì thế, chiến hữu ĐỪNG LO, thế hệ chúng mình có thể sẽ
chưa thấy được ngày bạo quyền Ba Đình sụp đổ. Nhưng thế hê con cháu
chúng ta sẽ thấy ngày toàn dân vùng dậy để tránh hoạ mất nước cho Tàu,
bởi vì Hồ Chí Minh đã ký nhiều văn kiện CAM KẾT GIAO NHƯỢNG toàn bộ Biển
Đông cho Tàu từ lâu, để ĐỔI LẤY chi viện toàn diện của Tàu cho đến ngày
toàn thắng miền Nam. Hiện Trong và BCT như ngồi trên lửa vì sư thúc
giục của Tàu...trong khi Bộ Đội, Công An và Toàn Dân thì đang hừng hực
khí thế không chấp nhận Bán Nuớc. Cái chết của CS hiện nay là ở chổ
KHÔNG DÁM nói sự thật cho toàn dân là ông HỒ đã ký GIAO NHƯỢNG từ lâu!
Cứ xem diễn tiến gần đây ổ Bãi Tư Chính thì rõ! Đâu phải vô cớ mà Tàu
yêu cầu VN ngưng khai thác!!!
Đề
nghị báo chua thêm ngay trên tiêu đề là ông Nguyễn Hữu Hạnh ngoài chức
vụ Thiếu tướng của VNCH còn là "“cơ sở nội tuyến chiến lược của Ban Binh
Vận Trung Ương Cục Miền Nam” của Cộng Sản. Cám ơn
CÁC MẮT XÍCH CÒn THIẾU Trích:
"...Nguyễn Hữu Hạnh được Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam
móc nối tạo quan hệ từ 1963. Ông được bồi dưỡng để trở thành tình báo,
tuy nhiên Mặt Trận được lệnh không giao nhiệm vụ gì để chức vụ của ông
không bị ảnh hưởng, chờ thời cơ đắc dụng. Những ngày cuối Tháng Tư,
1975, Trung Ương Cục Miền Nam đánh giá là đã đến lúc đưa ông Nguyễn Hữu
Hạnh quay lại Sài Gòn…” Chi tiết nêu trên gần như hoàn toàn chính
xác. NHƯNG nó còn thiếu một vài mắt xích vô cùng quan trọng mà Việt cộng
dấu biến từ lâu, hòng che đậy sự dối trá, và tàn bạo của họ với gia
đình tướng Hạnh, và với lịch sử! 1/ Năm 1963, Trung Tá Hạnh từ
BTL/HQ được thuyên chuyển về BTL/QĐ IV (tân lập) giữ chức vụ Tham Mưu
Trưởng. Khi thân phụ mất, Tr.Tá Hạnh có xin phép tướng Cao và Bộ Tổng
Tham Mưu (được Bộ TMM chấp thuận) nhờ bà con bên vợ l/l với "bên trong":
ông Nguyễn Tấn Thành (- Thành Ủy Viên, để xin chôn cha trong vùng VC
kiểm soát (và cũng được phía VC chấp thuận). Đây là một cuộc hành quân
hẳn hoi của QĐ 4, nhưng tất cả lực lượng có vũ trang đều phải ở vòng
ngoài, xa nơi chôn cất. Tang lễ được tiến hành tốt đẹp. Notes: Tám
Thành lọt lưới VNCH 2 lần.lần đầu là CS bắt, do tướng Hạnh bảo lãnh,
lần thứ 2 là CIA phối hợp với Cục ANQĐ chốt chặn "ón lõng" y tại bờ Cái
Vồn, Bắc Cần Thơ. Thật may cho tên VC này là tướng Hạnh đã thả 8 Thành
xuống cánh đồng trống xã Song Phú, CK Bình Minh, Vinh Long 2/
Không lâu sau, ông được thăng cấp Đại Tá, đến giữa năm 1967, Đại Tá Hạnh
được bổ nhiệm chức vụ Tư Lệnh Biệt Khu 44 (tân lập), bản doanh đóng tại
Cao Lãnh, TK Kiến Phong. Chiều 30 tết Mậu Thân, Đại Tá Hạnh cùng Bô
Tham Mưu của ông suýt bi bắt sống khi VC dùng chiến thuật "Độn Thổ", kế
hoạch này của VC đã gần như hoàn chỉnh, nhưng do phối hợp không đồng bộ
giữa các tổ độn thổ nên Đ.T Hạnh và BTM/BK44 thoát nạn trong đường tơ kẽ
tóc. 3/ Ngay tối 30 tết, VC mở màn chiến dịch Mâu Thân, tấn công
thẳng vào các cứ điểm của VNCH, như BTL/BK44, ĐĐ/THD/BK44, TK Kiến
Phong, TĐ 44 BĐQ, v.v...Dù VC liều mạng dùng chiến thuật biển người,
trong khi quân trú phòng có nơi không đến 1/3 do tin tưởng vào hưu chiến
để "2 bên ăn Tết". Suốt chiến dịch Mâu Thân, VC đã thảm bại thê thảm,
vắt hàng ngàn xác trên hàng rào phòng thủ của quân dân Kiến Phong. 4/
Sau thắng lợi của Biệt Khu 44, ĐT Phạm Văn Phú về nắm Tư Lệnh BK 44
thay ĐT Hạnh được chuyển về lại Cần Thơ, giữ chức Tư Lệnh Phó QĐ 4 với
cấp Chuẩn Tướng tân thăng. 5/ -Trong thời gian này, trưởng nam của
ông là Nguyễn Hữu Tài (1949) gia nhập binh chủng Không Quân, du học Hoa
Kỳ khóa đào tạo phi công trực thăng. Đến đầu năm 1972, Mùa Hè Đỏ Lửa,
Trung Úy Nguyễn Hữu Tài là phi công trực thăng tản thương thuộc Sư Đoàn 4
KQ ở Trà Nóc. - Cũng trong thời gian này, Chuẩn Tướng Hạnh giữ chức vụ Tư Lệnh Phó QĐ 2, tư lệnh là Trung Tướng Ngô Du MÍA SÂU CÓ ĐỐT -
Trong một phi vụ tản thương thuộc mặt trận Sầm Giang, do nhu cầu chiến
trường, Trung Úy Tài, tuy không phải là nhiệm vụ của một trực thăng tản
thương, nhưng Tài đã tình nguyện thả tiếp tế một số đạn cho một đồn
Nghĩa Quân đang bị bao vây sắp hết đạn. Từ không phận của đồn NQ, chiếc
trực thăng đang bay cập theo một con sông thì trúng đạn phòng không, do
không thể bay thoát, nên Tài đã cho trực thăng đáp cập theo bãi bùn vì
nước đang ròng, tổ chức kháng cự chờ cứu viện. Toàn thể nhân viên phi
hành, cùng thương binh với súng cá nhân và khẩu M-60 cơ hữu đã anh dũng
đốn gục hàng chục đợt xung phong liều chết để bắt "giặc nái ngụỵ". Khi
bị tràn ngập vì hết đan, bọn công phĩ đã trả thù dã man, chúng điên
cuồng đâm, bắn, chặt, đốt, v,v...không ai còn nguyên vẹn. Vài ngày sau
mới lấy được xác các tử sĩ. Thân nhân cố Đại Úy Nguyễn Hữu Tài, chỉ cố
"nhận dạng" qua "những gì" còn sót lại!!! Đ/U Tài đã Anh Dũng Đền Nợ
Nước khi chưa đầy 23 tuổi, để lại 2 con trai còn rất bé và vợ là TTHC,
cha mẹ và 13 người em, trong đó có một người là Thiếu Úy QLVNCH (NHN). SỰ DỐI TRÁ ĐÊ HÈN CỦA CS Những
tháng ngày sau đó, TW Cục miền Nam đã giăng một mẽ lưới vô tiền khoáng
hậu bằng cách bắn tin bí mật cho Chuẩn Tướng Hạnh hay là Trung Úy Tài
còn sống, và hiện bị bắt làm tù binh. Sau đó tướng Hạnh cáo bệnh, lui về
tư dinh của ông ở An Thôn Trang Cần Thơ dưỡng bệnh với đầy đủ quy chế
đãi ngộ cho một SQ cấp tướng. - Chính niềm tin (vào sự dối trá thâm
hiểm này) là động lực xui tướng Hạnh ngày càng dấn sâu vào con đường
PHẢN QUỐC, phản lại chế độ VNCH luôn luôn cưu mang ông và 14 người con. -
Cái mà bọn VC dương dương tự đắc khoe khoang nào là binh vận được tướng
ngụy....từ bấy lâu chẳng qua chỉ là đòn dối trá vô liêm sỉ của bọn CƯỚP
hèn với giặc, ác với dân. Biển Đông đã bị HCM ký giao nhượng từ lâu cho
ĐCS Trung Quốc để đổi lấy sư chi viện toàn diện của Tàu cho công cuộc
ăn cướp miền Nam. Cho dù Quân Đội, Công An và toàn dân không muốn thực
hiện Cam Kết Giao Nhượng Biển Đông của Cha Già Dân Tộc HCM (của họ)
nhưng tất cả LÀM SAO lẩn tránh được các cam kết đã đến lúc thi hành???
Miền
Nam Việt Nam có một Chuẩn Tướng như ông Hạnh thật là đáng buồn. Đất
nước rơi vào tay cộng sản và một hệ luỵ không lường. Lịch sử chê trách
muôn đời. Dù gì đi nữa Ông Hạnh đã ra đi dù địa ngục hay thiên đàng.
Cầu nguyện Ông về nơi ấy bình yên
VNCH
chúng ta bị mất cũng là do ý trời khiến vận nước cùng kiệt, các tướng,
tá bất khuất thì có nhiều. Nhưng các vị này chỉ anh dũng ở chỗ tuân theo
quân lệnh, rồi tự sát để giữ khí tiết. Vân nước không cho cho miền Nam
lúc ấy có được một bậc CÁI THẾ ANH HÙNG nhu Tưởng Giới Thạch, mất lục
địa thì chạy ra Đài Loan. Lúc ấy chúng ta vẫn còn vùng 4, còn Phú Quốc
trong tay, nhưng chúng ta thiếu một Tưởng Giới Thạch VNCH!!! Ý trời phải
chịu!!!
thời nay đất nước xã nghĩa đó có bọn tró dại ăn cơm cộng sản ... tuy thế bọn tró dại đó chúng nó ngày đêm tơ tưởng ... được đu càng B52 bám theo đám 'bơ thừa sữa cặn' về Mỹ .. bụng thì no kềnh, trương mục Thụy Sĩ đầy ắp con cái chúng nó đi ru học biệt thự ở Mỹ vài căn ..trả bằng 'tiền nóng' máu mủ của Dân.. giặc ngoại xâm đến sát cửa thì vái như tế sao? ĐMCSVC Bờ Cờ
Hùm
chết để da, người chết để tiếng. Ông này ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng
sản, chết không ai thương tiếc, kể cả "ông chủ" cộng sản mà ông từng
phục vụ.Không nên gọi là cựu tướng...mà là kẻ phản bội đồng đội và Tỗ
Quốc.
Tôi hụt coi
cuốn phim “Hai Phượng” (Furie) được Well Go USA Entertainment trình
chiếu giới hạn tại hệ thống rạp Regal, thuộc thành phố Garden Grove,
trong vài ngày đầu Tháng Ba, 2019.
Sau
đó, khi tân Nghị Viên Tài Đỗ vừa đắc cử và nhậm chức tại Hội Đồng Thành
Phố Westminster hồi đầu năm, đưa ra công luận vấn đề Thị Trưởng Tạ Đức
Trí tặng bằng tưởng lục cho cô Ngô Thanh Vân (Veronica Ngô) nhà sản xuất
và cũng là vai chính trong cuốn phim. Ông cáo buộc thị trưởng lạm
quyền, vi phạm nghị quyết chống Cộng đã trở thành cam kết của cộng đồng
người Việt không chấp nhận Cộng Sản, phát bằng khen cho một cán bộ văn
công điện ảnh Cộng Sản từ trong nước ra. Cùng với Nghị Viên Garden Grove
Phát Bùi, nhân danh chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam
California qua một cuộc bầu cử đầy tai tiếng, hai ông đòi Thị Trưởng Tạ
Đức Trí phải thu hồi giấy khen tặng cho cô Ngô Thanh Vân vì hành động
này làm lợi cho Cộng Sản trong nước.
Chuyện
không chỉ giằng co giữa các vị dân cử mà nổ ra ầm ĩ trong dư luận. Cuộc
tranh cãi gay gắt quanh một chủ đề người dân không nắm vững sự tình
khiến mọi người hoang mang, buồn bã, thậm chí tức giận và thất vọng.
Là
một thành viên có tuổi, gắn bó với vui buồn của đồng hương, tôi muốn tự
mình tìm hiểu sự thật trong biến động chính trị quan trọng gây ảnh
hưởng tiêu cực đến lập trường quốc gia của khối người Việt đứng ngoài
mọi tị hiềm/tranh chấp phe phái của một thiểu số đã vì quyền lợi riêng,
coi nhẹ sức mạnh, uy tín và đoàn kết của cộng đồng.
Tôi
lục lạo trên mạng, không tìm được đường link nào cho phép coi cuốn
phim, chỉ có những trích đoạn quảng cáo ngắn giới thiệu phim mà thôi.
Ráp nối những trích đoạn ấy, cố gắng lắm tôi cũng chỉ có được một cái
nhìn không thể nói là đầy đủ để đi tới một kết luận nghiêm túc về tác
dụng của cuốn phim đối với người xem.
Nếu
chỉ căn cứ trên một tấm hình chụp cô Ngô Thanh Vân mặc cái áo T- shirt
đỏ có ngôi sao vàng trong một sự kiện thể thao trong nước rồi liệt cô
vào hàng ngũ cán bộ Cộng Sản thì tôi e rằng đây là một kết luận quá vội
vã. Xét về lý lịch, Ngô Thanh Vân thuộc một gia đình vượt biển tị nạn
Cộng Sản định cư ở Na Uy và cô mang quốc tịch Na Uy.
Ở
tuổi đôi mươi, ôm ấp giấc mơ điện ảnh, cô cũng như các đạo diễn trẻ và
tài năng, con cháu của những gia đình Việt Nam Cộng Hòa di tản tốt
nghiệp ở quê người như Charlie Nguyễn, Hàm Trần, Victor Vũ, Nguyễn Võ
Nghiêm Minh… nhận ra Hollywood không có chỗ cho họ thi thố tài năng nên
đành trở về quê hương, chấp nhận sống trong lòng kẻ thù để có những thể
hiện thuần túy lịch sử, nhân sinh hay nghệ thuật với giá trị phổ cập
cao.
Vậy thì cách duy nhất để xét tư cách chính trị của Ngô Thanh Vân là hãy xem cô đã làm gì, làm thế nào với cuốn phim kia?
Chưa
xem được phim, tôi đọc bình luận của các nhà phê bình điện ảnh trong
nước và ngoại quốc, thấy họ chỉ tập trung vào mấy điểm:
1-Thể loại phim (hành động, bạo lực, giải trí tốt nhất).
2-Diễn
xuất sắc nét và hấp dẫn của ngôi sao Ngô Thanh Vân (được cây bút Cary
Darling thuộc nhóm Top Critic của Rotten Tomatoes khen ngợi, cho là
Jennifer Garner, minh tinh nổi tiếng của Hollywood, cần học thêm từ
Veronica Ngô để có thêm hương vị khi đóng phim).
3-Tài năng của đạo diễn Lê Văn Kiệt (ngờ rằng Hollywood sẽ sớm gõ cửa nhà ông) phối hợp với kỹ thuật thu hình đẹp.
4-Doanh thu của phim (để đánh giá thành công về mặt tài chánh và tiềm năng đầu tư).
Không
ai quan tâm về cốt truyện hay cảm xúc, càng không ai xét cuốn phim về
mặt tâm lý chiến nếu không là còn có người chê cốt truyện cổ điển vì đề
cao tình quê hương, tình mẹ con, tình gia đình như là di sản tinh thần
của quá khứ cần xóa bỏ!
Tiếp
tục lần mò đi tìm thông tin, tôi mới được biết nhà sản xuất và công ty
Studio 68 của Ngô Thanh Vân đã bán bản quyền phim “Hai Phượng” cho
Netflix. Phim sẽ được chiếu chính thức có bán vé trên Netflix toàn cầu
từ Tháng Năm, 2019, và tại Mỹ từ Tháng Chín, 2019. Thế là tôi được xem.
Quý bạn nào cũng muốn xem, xin mời xem ở Netflix, chỉ trả $3.75 cho một
lần chiếu.
Phim
bắt đầu với cảnh Hai Phượng, vốn là thành viên của băng đảng xã hội
đen, từng mang thai mà không biết đích xác bố đứa con trong bụng là ai?
Trách nhiệm mới khiến cô gái khốn khổ muốn hoàn lương. Cô rời Sài Gòn
tìm về Cầu Kè, nơi chôn nhau cắt rốn còn giữ của cô nhiều dấu ấn của
dòng họ và của tuổi thơ, cố gắng hòa mình, làm lụng nuôi con nhưng cái
xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa không có việc gì cho cô làm.
Sẵn
có nghề võ được sư phụ truyền dạy cho từ thuở bé và tôi luyện thêm qua
những năm tháng giang hồ, Hai Phượng nhận làm cái việc đi đòi nợ ăn hoa
hồng cho bà chủ nợ đẫy đà, to béo, son phấn trát đầy mặt, ngồi giữa chợ
cho người nghèo vay ăn lời cắt cổ. Công việc nhọc nhằn, vừa phải dùng
bạo lực trấn áp con nợ cho họ phải xùy tiền ra, vừa phải đối đầu với
“đồng nghiệp” cạnh tranh hung hãn để được bà chủ giao thêm mối, buổi
chiều xong việc về nhà, túi cô chỉ có đủ tiền mua chút lòng lợn ôi về
cho con ăn.
Giây
phút ít ỏi giữa hai mẹ con trong cái góc nhà tồi tàn, ảm đạm cất trên
con rạch tù đọng (nhưng con bé có một chỗ học tập sáng sủa, tươm tất)
Phượng không ngớt nhắc nhở, thôi thúc con chăm học để đừng giống mẹ.
Lòng đau như cắt khi cô nghe con nói nó không muốn đi học nữa vì ở
trường, lũ trẻ xúm nhau sỉ nhục nó là con hoang, có mẹ làm cái nghề đòi
nợ mướn bất nhân; ở nhà, nó chứng kiến cảnh đời tăm tối mà nó muốn thoát
ra. Nó đề nghị mẹ nó hùn vốn với bà hàng xóm đóng bè nuôi cá, nó thôi
học, mẹ con kiếm sống một cách yên ổn thì hơn. Trăn trở một đêm, bản
thân chán ngán vì những màn đánh đập con nợ làm cô tự thấy mình bất nhẫn
để chỉ nhận lại mấy đồng tiền trả công cho cô mà người đàn bà tham lam
ngồi mát ăn bát vàng, tiếc xót vứt xuống đất, hất mặt bảo cô cúi xuống
lượm đi, Phượng quyết định làm theo lời van xin của con gái nhỏ.
Sáng
hôm sau, Phượng moi cái túi gấm còn lại đôi hoa tai thời oanh liệt, bỏ
cái nón che mặt hằng ngày ở nhà, đường hoàng dắt con ra chợ với ý định
cầm cố lấy chút vốn đổi đời. Đang cò kè với bà chủ tiệm kim hoàn, Phượng
hoảng hốt nghe nhiều người sau lưng cô la chói lói “Kêu cảnh sát bắt
đứa ăn cắp.” Quay ra, Phượng chết sững thấy bé Mai, con cô, bị người lớn
vây quanh xỉa xói nó ăn cắp cái ví tiền của ai đó. Con bé một mực kêu
oan, khai là nó thấy cái ví rơi dưới đất thì nhặt lên để coi của ai chứ
nó không trộm cắp. Tuy thương con, ngay cả tin con nhưng trước tang
chứng rành rành là cái ví tiền một bà đang ve vẩy cho mọi người cùng
nhìn, Phượng thấy mình xuôi theo. Con bé gào lên thống thiết: “Tại sao
mẹ tin người ta mà không tin con?” Nó giật mạnh tay ra khỏi tay mẹ và ù
té chạy giữa buổi chợ đang đông.
Đúng
lúc đó, một ông tập tễnh bước tới, giọng lè nhè, nói là ông “làm rớt
cái bóp, không bị ai móc túi ăn cắp hết! Con nhỏ lượm được thì trả lại
cho ông.” Đám đông hiếu kỳ như quả bóng xì hơi, tản mát ai đâu về đó,
riêng bà nãy giờ ve vẩy cái bóp vật chứng còn cố vớt vát một câu: “Ông
nói cái gì dzậy? Có say rượu không?” Tỉnh hồn, Phượng sực nhớ con, gọi
tên nó, nhìn dáo dác khắp nơi, không thấy con đâu nhưng yên trí là nó về
nhà nên quay lại thương lượng cho xong việc cầm thế đôi hoa tai, không
biết rằng trong những phút giây muốn đổi đời oan nghiệt đó, mẹ con cô đã
bước vào thảm kịch.
Bé
Mai không chạy về nhà mà ra ngồi ở cái cầu ao ngoài mé rạch, vô phước
rơi vào tầm ngắm của hai tên xã hội đen đang chạy ghe đi săn mồi cho tổ
chức bắt cóc trẻ em, đưa qua Trung Quốc kinh doanh ngành bán nội tạng.
Phượng về, không thấy con, linh tính báo điều hiểm nghèo, cô lấy đại
chiếc xe gắn máy ai dựng bên đường, xả hết tốc lực chạy men theo con
đường làng song song với con rạch ra tới sông cái. Cô đuổi kịp chiếc ghe
nhưng chỉ kịp nhìn thấy cái lưng áo màu xanh của con.
Trên
bộ dưới thuyền, không cách nào nắm níu được, cũng không có ai để cầu
cứu. Cô biết Sài Gòn là đại bản doanh của chúng, nơi tập trung mọi tội
ác và sự sa đọa chẳng lạ gì với cô. Cô chạy ra bến xe đò, không còn
chuyến nào lên Sài Gòn. Cô ra giữa đường, vẫy tay xin quá giang, không
có tài xế nào chạy tuyến đường cô cần. Cuối cùng, cô cũng tìm được cách
về tới Sài Gòn sau mười năm xa vắng.
Cô
đến ngay cái hang ổ ngày xưa, hy vọng người thủ lãnh cũ giúp cô tìm ra
manh mối nhưng ông ta đã chết rồi. Cô đến ty cảnh sát khai báo nhưng
viên cảnh sát chìm, mặc thường phục, chuyên trị những vụ bắt cóc trẻ con
trong đường dây buôn người, tiếp cô một cách lề mề chậm chạp. Lừa được
anh ta ra khỏi phòng đi kiếm cho cô viên thuốc, cô đảo mắt nhìn quanh,
thấy mấy cái bảng trên tường dày đặc hồ sơ và ảnh trẻ con mất tích chưa
giải quyết, cô biết không thể trông đợi gì ở nơi này nên vội vàng lục
lọi các tài liệu trên bàn và tìm được địa chỉ một nơi có liên quan đến
nhóm tội phạm hình sự này.
Tình
mẹ con nung nấu khiến cô không quản hiểm nguy, một mình dấn thân vào
hang cọp và từ đây diễn ra cuộc đối đầu vào sinh ra tử với bọn bất lương
để sau cùng, cô giải thoát được con gái và lũ trẻ cùng là nạn nhân, mở
đường cho lực lượng cảnh sát cơ động ăn theo nhờ dấu vết và công trạng
cô đã giết được Thanh Sói, kẻ chủ mưu vụ này, bằng một cú thần cước
tuyệt chiêu.
Cuốn
phim dài gần hai tiếng đồng hồ cho thấy một Việt Nam bệ rạc, cùng khổ,
từ thành phố đến thôn quê. Khắp nơi, từ lò gạch đến chợ búa buôn bán
vặt, người dân lao động không kiếm đủ ăn phải vay nợ lãi, bị đầu nậu
hành hung khắp nơi. Đằng sau các cao ốc lòe loẹt, Sài Gòn vẫn đầy rẫy
những ngõ hẹp quanh co, chứa chấp mọi hình thức sinh sống tệ đoan, băng
đảng ăn cắp xe, làm thịt bán phụ tùng, bắt cóc trẻ con bán nội tạng… phô
bày sự ô nhục của một chính phủ thối nát, nhũng nhiễu, bất lực, với
hàng ngũ lãnh đạo luôn khoe mẽ là đỉnh cao trí tuệ của loài người, xây
dựng thành công thiên đường xả hội chủ nghĩa!
Khách
quan mà xét, cuốn phim đã bêu riếu chứ không làm lợi gì cho chế độ
trong nước. Với bối cảnh tiêu cực như vậy mà Hai Phượng thoát được lưỡi
kéo kiểm duyệt của nhà nước, có lẽ vì ở phần cuối phim, trong một cảnh
rất phường tuồng, nhà sản xuất Ngô Thanh Vân đã khôn khéo cho đám cảnh
sát gà mờ được hưởng ké công lao trừ gian diệt bạo của cô.
Đối
với riêng tôi, ở thời buổi cái áo không làm nên thầy tu này, tôi ghi
nhận hai thông điệp minh bạch, quý giá, Ngô Thanh Vân đã gởi ra khán giả
qua phim Hai Phượng, như sau: “Đừng sợ. Sợ chỉ là cảm giác nhưng chúng
ta đối đầu với sự thật.” “Đừng bao giờ bỏ cuộc.”
Chẳng
phải đây chính là những điều người dân trong nước cần nằm lòng nếu
chúng ta muốn thay đổi số phận mình, số phận đất nước và dân tộc, hay
sao? Chẳng phải đây chính là những lời tâm huyết của người lãnh đạo trẻ
tuổi Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) đang vang dội ở cuộc biểu tình thế kỷ
vẫn tiếp diễn vô thời hạn ở Hồng Kông, hay sao? Chẳng phải đây chính là
những điều tâm niệm của bất cứ ai trong chúng ta, nếu chưa làm được
điều gì lớn lao để xứng đáng với cuộc sống chịu nhiều ơn huệ của Trời
Đất và đồng loại, hãy làm điều nhỏ nhất: ăn ở tử tế và có trách nhiệm,
hay sao?
Một
bài viết hay của nhà văn Nhảy Dù Phan Nhật Nam về một vị tướng Nhảy Dù
một thời lừng lẫy chiến công , nhưng cuối cùng thân bại danh liệt vì đã
bán quân trang , vũ khí, thực phẩm , quân dụng hàng đoàn xe công voa cho
bọn CSBV . Một vị tướng bị giáng cấp xuống đại uý quân phạm , đã được
chào đón trong Đại Hội GĐMĐ Hải Ngoại lần thứ 39 tại Nam CA . Một sự đón
tiếp vô tiền khoáng hậu trong binh chủng ND hải ngoại ( ??? ) . Tướng
Nguyễn văn Hiếu là người đã phanh phui ra sự buôn lậu, tham nhũng của
các tướng bẩn trong QLVNCH, đã bị chết một cách khó hiểu trong văn
phòng làm việc của ông vào những ngày miền Nam sắp mất . Cường Vương
Với những Người Lính Nhảy Dù vắng mặt…
Dẫn
Nhập: Ngày 30 và 31 Tháng 8, 2019 tại vùng Nam Cali có tổ chức Đại Hội
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam Hải Ngoại Lần Thứ 39, quy tụ hơn 800 cựu quân
nhân nhảy dù, gia đình đến từ các Tiểu Bang Hoa Kỳ, các nước Âu Châu, Úc
Châu, Gia Nã Đại, bao gồm một số chiến binh nhảy dù đến từ Việt Nam.
Đặc biệt kỳ đại hội nầy có nhiều sĩ quan cao cấp thuộc binh chủng Dù,
các Quân Y Sĩ phục vụ Quân Y Nhảy Dù từ lúc đơn vị còn là mang phiên
hiệu liên đoàn (sau 1954); lữ đoàn trước 1965… Đây là một đại hội tập
họp số lượng người tham dự đông đảo nhất từ trước tới nay. Tuy nhiên có
một số lớn vắng mặt: Những người không thể tham dự đại hội – Những Người
Đã Chết – Những Chiến Binh, Quân Y Sĩ Nhảy Dù hiến thân trên các chiến
trường sau lần Hà Nội mở cuộc chiến xâm lược Miền Nam qua tổ chức Mặt
Trận Giải Phóng Miền Nam (19/12/1960) cho đến ngày tàn cuộc- Sáng
30/4/1975 trên đường phố Sài Gòn, ngay tại Ngã Tư Bảy Hiền, trước cổng
Trại Hoàng Hoa Thám, bản doanh của Sư Đoàn Nhảy Dù.
***
Một: Trước tiên cần đề cập đến một chi tiết nhỏ.. Người viết nguyên là Thiếu Úy
Phan Nhật Nam
Trung Đội Trưởng Đại Đội 72/TĐ7ND (1963-1965); Đại Đội 72 có nguyên gốc
từ Tiểu Đoàn 3/ND do Trung Úy Trần Quốc Lịch đưa từ Sài Gòn về Biên Hòa
khi TĐ7ND tái thành lập, 1/12/1960. Sau những đơn vị cấp tiểu đoàn,
năm 1968, người viết nhận nhiệm vụ Sĩ Quan Hành Quân-Tiếp Vận/Lữ Đoàn 2
ND (1968-1970), do Trung Tá Trần Quốc Lịch chỉ huy thay thế Trung Tá Đào
Văn Hùng tại thời điểm cộng sản tổng tấn công Mậu Thân Đợt 2, tháng
5/1968. Những chi tiết vừa nêu xét thấy cần thiết của bài viết sẽ trình
bày về người và việc như sau..
Đầu
năm 1970, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 2 Trần Quốc Lịch được thăng cấp Đại Tá
Nhiệm Chức, chỉ huy các tiểu đoàn cơ hũu (TĐ 5,7,11) và các đơn vị tăng
phái, thống thuộc hành quân trong giai đoạn 1970-1972. Tháng 9, 1972,
do công trận, chiến tích các đơn vị thuộc Lữ Đoàn 2 thâu đoạt, Đại Tá
Lịch được bổ nhiệm giữ chức Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh thay thế Chuẩn
Tướng Lê Văn Hưng; 1/11, 1972, Đại Tá Lịch tiếp thăng cấp Chuẩn Tướng
nhiệm chức; tháng 7, 1973, Chuẩn Tướng Lịch được lệnh bàn giao Sư Đoàn 5
lại cho Đại Tá Lê Nguyên Vỹ, tiếp giữ chức vụ Chánh Thanh Tra Quân Đoàn
IV/Quân Khu 4. Cuối năm 1974, Chuẩn Tướng Lịch bị câu lưu do tội danh
tham nhũng, tạm giam tại Đề Lao Chí Hòa, buộc phải giải ngũ, giáng xuống
cấp đại úy! Phiên tòa quân sự chính thức xét xử Đại Úy Trần Quốc Lịch
về tội danh tham nhũng chưa thực hiện thì xẩy ra biến cố 30/4/1975. Vụ
án Chuẩn Tướng/Đại Úy Trần Quốc Lịch chìm khuất trong đại nạn nước mất
nhà tan. Chẳng mấy ai trong, ngoài quân đội nơi Miền Nam nhớ đến những
vụ việc tai tiếng “tham nhũng còi hụ Long An”; vụ bán quân trang, vũ
khí, gạo.. chất sẵn trên quân xa chuyển giao cho Việt Cộng trên Quốc Lộ
13, trong vùng trách nhiệm của Sư Đoàn 5 Bộ Binh tại thời đoạn dưới
quyền Tư Lệnh Trần Quốc Lịch.. Coi như những giọt nước tràn chiếc ly đã
vỡ của tình cảnh Quốc Hận toàn Miền Nam, cả Dân Tộc Việt Nam!
Ch/Tướng Trần Quốc Lịch SĐ5BB
Đến
đây chúng ta có thể kết luận: Vụ tham nhũng tại Sư Đoàn 5 Bộ Binh trong
giai đoạn Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch (1973-1974) là một sự kiện có thật
qua thực tế: Trần Quốc Lịch từ Chuẩn Tướng bị giáng xuống Đại Úy và bị
giam giữ tại Chí Hòa cho tới ngày 30/4/1975. Riêng những chi tiết: Tổ
chức tham nhũng gồm những ai? Đầu mối chỉ đạo, điều hành từ đâu? Diến
tiến, quá trình tham thực hiện như thê nào.. ? Quả tình không ai được
rõ, vì phiên tòa quân sự chính thức chưa mở với hồ sơ an ninh quân đội,
quân cảnh tư pháp Quân Khu III/Vùng III dẫu đã thiết lập với chứng cứ
đầy đủ… Nước mất, quân đội bó tay, thất trận 1975 thì có đáng kể gì
thêm những mưu mô tham nhũng, nằm vùng, trở cờ, phản bội. Và quân dân
miền Nam nơi hải ngoại, ở trong nước bởi mối đau chung quá lớn của Ngày
30/4 nên chẳng mấy ai nhớ ra, muốn nhớ đến những tính danh gọi
là.. Nguyễn Hữu Hạnh, Nguyễn Thành Trung, kể cả Dương Văn Minh, Nguyễn
Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát!! Người Việt-Người Lính Miền Nam chỉ CẦN nhắc
đến những phương danh kỳ vĩ: Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyên
Vỹ.. Những Lữ Đoàn Trưởng Nhảy Dù, Tư Lệnh Quân Đoàn IV, Tư Lệnh Sư Đoàn
5 Bộ Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Trong tình cảnh ấy, danh tính
“Chuẩn Tướng/Đại Úy Trần Quốc Lịch” đồng bị bỏ quên – Bao gồm bản thân
của chính đương sự kể từ thời điểm 1991, khi người nầy ra đến hải ngoại.
Điển hình tại các sinh hoạt của Gia Đình Mũ Đỏ Hải Ngoại cho đến kỳ thứ
39 trong ngày 30 và 31 tháng 8 vừa qua. Cũng cụ thể với chính bản thân
người viết, dẫu có những liên hệ trực tiếp chặt chẽ như phần trên đã
trình bày, nên đã ”không nghe/không biết/không nói đến danh tính “Chuẩn
Tướng/Đại Úy Trần quốc Lịch” – Hoàn toàn không là vấn đề yêu/ghét giữa
hai cá nhân.
Hai: Dạ tiệc Tiền Đại Hội Lần Thứ 39 được tổ chức tại Nhà Hàng Diamond
Seafood Palace, và dạ tiệc, văn nghệ mừng đại hội kết thúc tại Đại Sảnh
Đường Khách Sạn Delta, Marriot Hotel, Thành phố Anaheim với sự tham dự
của một số lượng lớn chiến hữu, thân hữu, và thân nhân Gia Đình Mũ Đỏ
Hải Ngoại, “Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch” được mời dự với tư cách Niên
Trưởng Danh Dự do cấp bậc cao nhất của buổi hội. Hơn thế nữa, buổi Hội
Ngộ Quân Y Sĩ Nhảy Dù trong đêm 1 Tháng 9 tiếp theo tại nhà hàng
Paradise Seafood, Westminster, “Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch” cũng được
mời tham dự với tư thế trang trọng tương tự: Niên Trưởng Mũ Đỏ Cao Cấp
Nhất. Bài viết nầy được hình thành bởi lý do sau đây.
Trong cuộc đảo chính 11 Tháng 11, 1960, Đại Tá Nguyễn Chánh Thi và các
sĩ quan thuộc Lữ Đoàn Nhảy Dù như Thiếu Tá Trần Văn Đô, Phan Trọng Chinh
khi khởi sự hoặc sau khi thất bại luôn nêu bật đến Yếu Tố Chính Trị của
cuộc đảo chính hoàn toàn khác biệt với Công Trận của Lữ Đoàn Nhảy Dù.
Sự kiện khác biệt nầy tạo nên một KHOẢNG CÁCH RẤT LỚN giữa Chiến Tích
Quân Sự với Hành Vi Chính Trị của những cá nhân tham gia đảo chánh, điễn
hình với Đại Tá Nguyễn Chánh Thi, Tư Lệnh Liên Đoàn/Lữ Đoàn Nhảy Dù
(1956-1960). Cũng thế, có một khoảng cách khác biệt bất khả bù trù,
không tác động, không hổ tương… giữa công trận của Trung Úy
ĐĐT/ĐĐ72/TĐ7ND-Thiếu Tá TĐT/TĐ3ND-Đại Tá LĐT/LĐ2ND Trần Quốc Lịch với
Chuẩn Tướng Tư Lệnh SĐ5BB/Đại Úy Quân Phạm Trần Quốc Lịch. KHOẢNG CÁCH
KHÁC BIỆT NẦY KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ VƯỢT QUA. Bởi đấy là sự khác biệt có
Tính Nguyên Lý: Thiện/Ác; Xấu/Tốt; Anh Hùng/Kẻ Phản Bội.. “Chuẩn Tướng
Cựu Tư Lệnh SĐ5BB/Đại Úy Quân Phạm Trần Quốc Lịch” đã vượt qua ranh giới
nầy từ, với Đại Hội 39 của Gia Đình Mũ Đỏ Hải Ngoại.
Bản thân cá nhân người tên là Trần Quốc Lịch không hề có khả năng vượt
qua ranh giới khác biệt kể trên, nhưng đương sự đã vượt qua với sự đồng
thuận, hổ trợ thực hiện của Ban Tổ Chức Đại Hội 39 Gia Đình Mũ Đỏ Hải
Ngoại, với sự quyết định cuối cùng của Ban Chấp Hành Gia Đình Mũ Đỏ Hải
Ngoại. Sự xâm phạm Nguyên Lý Đạo Đức Chính Danh thêm được hiện thực qua
đêm Hội Ngộ Cựu Quân Y Sĩ Nhảy Dù 1 tháng 9 tại nhà hàng Paradise
Seafood với “Niên Trưởng Mũ Đỏ Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch”. Chẳng lẻ
trong ngàn quan khách tham dự đêm dạ tiệc Tiền Đại Hội, Đêm Dạ Tiệc
Chính, Đêm Hội Ngộ Quân Y Sĩ.. KHÔNG MỘT AI NHỚ ĐẾN LẦN GIÁNG CẤP CỦA
ĐẠI ÚY QUÂN PHẠM TRẦN QUỐC LỊCH HAY SAO? Chẳng lẻ trí nhớ con người ngắn
đến thế?!
Ba:
Quân sử Quân Lực VNCH nói chung, Binh Chủng Nhảy Dù nói riêng chắc
không có đơn vị cấp đại đội nào gánh chịu số phần bi thảm khốc liệt như
Đại Đội 72 thuộc Tiểu Đoàn 7 Nhảy Dù, KBC 4919 – Đơn vị mà năm 1960
Trung Úy Trần Quốc Lịch đã đưa từ Tiểu Đoàn 3 ND về Biên Hòa như trên đã
trình bày. 11/6/1965, Đại Đội 72 chung nghiệt cảnh của Tiểu Đoàn 7, đã
bị thiệt hại nặng chỉ còn khoảng 10 người! Bản thân là viên thiếu úy
mang cấp bậc cao nhất còn lại với viên Chuẩn Úy Dương Văn Chánh (em của
Phu Nhân Dương Thị Thanh, Người Bạn Đời Chiến Đấu với Tướng Quân Trương
Quang Ân, Tư Lệnh Sư Đoàn 23 Bộ Binh. Nhị vị đồng hóa thân trong lửa vào
ngày 8 tháng 9, 1968 trên chiến địa Đức Lập). Chuẩn Úy Chánh và Đại Đội
72 với quân số mới bổ sung dưới quyền của Trung Úy Phạm Ngọc Bích từ
Tiểu Đoàn 3 chuyển về (Do Tiểu Đoàn Trưởng TĐ3, Thiếu Tá Trần Quốc Lịch
ưu tiên chỉ định đối với đại đội cơ hữu đầu đời của mình) tiếp nhận số
mệnh bi thảm gấp bội.. Ngày 11 tháng 12, 1965, toàn thể đại đội 81 người
đồng tử nạn phi cơ trong chuyến bay từ Phú Bổn về Tuy Hòa. Năm 1974, 14
bao đựng xác được thu hồi, nhưng mãi đến năm 2012 tất cả mới được nhận
dạng, xác định tính danh.
Năm 1968, trận chiến lớn xẩy ra tại một địa danh vang động thế giới:
Chiến trận Khe Sanh khiến tất cả đại đội trưởng tác chiến của Tiểu Đoàn 3
đồng bị thương trận, bạn tôi, Đại Úy Nguyễn Đức Cần, Khóa 19 Võ Bị Đà
Lạt tử thương góp nên phần công trận hiển hách cho Thiếu Tá Trần Quốc
Lịch. Thiếu Tá Lịch vinh thăng trung tá, tiếp giữ chức Lữ Đoàn Trưởng Lữ
Đoàn 2 như trên đã trình bày trong khi có những trung tá thâm niên chức
vụ, cấp bậc như Trung Tá Nguyễn Viết Cần, bào huynh của Cố Trung tướng
Nguyễn Viết Thanh.
Cuối cùng, trận chiến 1972, Tiểu Đoàn Trưởng Nguyễn Đình Bảo và hàng
trăm chiến binh của TĐ11ND đã hy sinh trên cao điểm Charlie (12/4/1972)
nâng cao trị giá chiến đấu của Lữ Đoàn 2, tạo nên sức đẩy để Đại Tá Lữ
Đoàn Trưởng Trần Quốc Lịch tiếp vinh thăng Chuẩn Tướng, 1/11/1972.
Nhắc lại những chi tiết kể trên để dẫn chứng một điều: Suốt thời gian
dài từ 1960 đến 1972.. Bao nhiều Người Lính Nhảy Dù thuộc các đơn vị Đại
Đội 72; Tiểu Đoàn 3; Lữ Đoàn 2 Dù những đơn vị dưới quyền chỉ huy trực
tiếp của người mang tên Trần Quốc Lịch đã hy sinh.. Tất cả đã tạo nên
“vinh quang dưới bóng cờ” – Một thành ngữ hoa mỹ mà Trần Quốc Lịch
thường dùng để mô tả công trận của mình.
Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch
Xương máu của chiến binh đơn vị nhảy dù hy sinh xây dựng nên công trận
Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch trong dịp cuối tháng 3, 1975 được đậm thêm
bởi lượng máu của Liên Đoàn 31 Biệt Động Quân, nơi chiến địa Chơn Thành,
Bình Dương, cửa ngỏ Bắc Sài Gòn trong trận chiến tuyệt vọng không cân
sức chống lại Công Trường 7 (Sư đoàn 7 bộ binh cộng sản) và thành phần
cộng sản địa phương Miền Đông Nam Bộ.. Phía cộng sản ngoài ưu thế hỏa
lực, quân số vượt trội còn được tăng cường thêm vũ khí, quân trang cụ,
lương thực, xe quân vận của quân lực VNCH do lần tham nhũng từ nhân sự
chỉ huy Sư Đoàn 5 BB chuyển lại! Thế nên, chiến hữu Sư Đoàn 5 Bộ Binh ở
hải ngoại trong các dịp Lễ Tưởng Niệm chỉ bắt đầu từ Tư Lệnh Chuẩn Tướng
Lê Văn Hưng, kêt thúc với Tư Lệnh Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ và không hề
nhắc tới “Tư Lệnh Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch”! Chắc hẳn chiến hữu Sư
Đoàn 5 Bộ Binh không có ý phân liệt Nhảy Dù/Bộ Binh vì Chuẩn Tướng Lê
Nguyên Vỹ vốn xuất thân từ Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù – Và cả hai cũng từ cấp
thiếu úy, trung úy nên danh vị Chuẩn Tướng – Nhưng rất khác xa!
Riêng về phần quân Y Sĩ Nhảy Dù với Y Sĩ Trung Úy Nghiêm Sĩ Tuấn thuộc
Tiểu Đoàn 6 đã cùng lần hy sinh (4/1968) nơi chiến địa Khe Sanh với Đại
Úy Nguyễn Đức Cần thuộc Tiểu Đoàn 3, dưới quyền Thiếu Tá Trần Quốc Lịch.
Cái chết của Y Sĩ Trung Úy Nghiêm Sĩ Tuấn hiện thực sự chọn lựa lặng lẽ
đầy dũng khí của tuổi trẻ dấn thân ý thức nơi Miền Nam: Y sĩ trưng tập
chỉ với thể hình cao 1 thước 58, nặng 40 ký nhưng đã tình nguyện chọn
Binh Chủng Nhảy Dù trong ngày mãn khóa y khoa bác sĩ! Y Sĩ Trung Úy
Nghiêm Sĩ Tuấn chết với bông băng cứu thương cầm trong tay khi băng mình
dưới đạn pháo để chạy đến giao thông hào, nơi có người lính bị nạn kêu
cứu.. Bác sĩ!! Bác sĩ! Với tính chất cao quý xã thân nầy, tôi có suy
nghĩ rằng: Nếu còn sống đến hôm nay, Y Sĩ Trung Úy Nghiêm Sĩ Tuấn hẳn sẽ
vắng mặt trong buổi hội ngộ Quân Y Sĩ Nhảy Dù với sự có mặt của người
khách danh dự Chuẩn Tướng/Đại Úy Trần Quốc Lịch.
Tôi cũng đã vắng mặt. Thiếu Úy Phan Nhật Nam, Trung Đội Trưởng/Đại Đội 72 Tiểu Đoàn 7 Nhẩy Dù, KBC 4919.
Phan Nhật Nam
Thư phản ứng cuả các Đồng đội về "Nhà Văn_ Phan Nhật Nam Theo
như sự kính trọng sẵn có, câu đầu tiên tôi phải gửi người nhận bằng 2
chữ Niên trưởng PNN, nhưng từ khi đọc bài cuả ông đăng trên báo Người
Việt. Tôi đã xoá hẳn 2 chữ ấy trong đầu và chắc chắn mai hậu, khi có ai
đó nhắc đến tên ông, tôi sẽ liên tưởng đến đó là một tên...vô lại đường
phố.. Từ
khi bài ông đăng lại trên Hải Ngoại Phiếm Đàm, chúng tôi nhận được
không ít những phản ứng nóng bỏng cuả các Đại Niên trưởng anh em đồng
đội, họ không vào Bàn Ra Tán Vào mà gửi các phẫn nộ ấy bằng những cú
phone...( Có một số đông ở tuổi 7O và trên nưã không quen dùng phương
tiện khác ) Tôi xin ghi lại những thái độ " Bức xúc " này để tất cả chúng ta cùng ( ngao ngán ) suy nghĩ về tình đời, tình đồng đội: -
NT ĐĐĐ ( K.4 phụ ): Tôi và Trần Quốc Lịch cùng khoá, lại sống nghèo
trong 1 chung cư CXTD. Tôi viết rất rõ. Đó là một Sĩ quan đảm lựợc, một
ác mộng cuả kẻ thù trên khắp mặt trận cuả cuộc chiến tranh giữ nước. "
Nó" đã vượt và đứng ngang với các đồng khoá và Khoả 4 ( Thủ Đức ) đã
thành danh. -
NT ( Cựu Tư Lệnh, Cựu Tỉnh trưởng ): Vụ án Tham nhũng áp đặt vào Trần
Quốc Lịch thật ra đó là một đòn chính trị để thoả mãn sự đòi hỏi cuả Cha
Cố ( như LM Trần Hữu Thanh... ) -
NT PVH ( Khoá 4, San Jose ): Nếu không nhìn tên tác giả Phan Nhật Nam
thì tôi lại nghĩ đến những " thằng " Sĩ quan quen chụp mũ ở Hải ngoại ,
những bọn văn công nằm vùng chuyên biạ chuyện bôi đen sĩ quan VNCH, viết
bài đó... -
NT Hùng S. ( SanJose, Nhẩy dù ): Địt mẹ cái thằng Phan Nhật Nam, nó thù
ông Lịch khi Ông ấy là Chiến Đoàn Truởng CĐ 2.. Ông Lịch chỉ huy rất
nghiêm khắc...Thằng này ( PNN ) lại là thằng Sĩ quan vô hạnh, vô kỷ
luật...bây giờ lợi dụng sự nổi tiếng để trả thù...Hèn hèn... -
NT NBH ( K 8 Đà Lạt, San Diego ): Trong đời tôi, đã lăn lộn khắp chiến
trường 4 vùng Chiến thuật tôi chưa thắy ai đánh giặc giỏi như Tướng Trần
Quốc Lịch... -
NT N Ch.H ( K 16 Đà Lạt, Cựu TĐT/Nhẩy Dù. Cựu Trung Đoàn Trưỏng ): Cứ
theo thời sự mà suy, bọn phóng viên ngoại quốc, bọn quen chụp mũ luôn mở
miệng ra là nói VNCH tham nhũng, chúng ta, nếu có chỉ là hạt cát, 1 vài
hạt các so với mênh mông cát tham nhũng cuả VC, cái nhà cuả ông Thiệu
so ra chưa bằng cái nhà cuả 1 trưởng khóm VC... -
Nhà Văn NT Đ. Đ. Bảo ( Đà Lạt ): Phan Nhật Nam đâu có phải Nhẩy Dù, nó
bị đuổi ra từ năm nó là Trung Uý. Nhẩy Dù đuổi nó vê Điạ Phương Quân,
thằng " thày" chữ nghiã cuả nó là VNC ( Ng.V ) Pháo đội trưởng Nhẩy
Dù...Chúng nó chỉ biết đánh võ miệng, nhậu nhẹt la cà ở các nhà hang
nghe các sĩ quan cùng trường kể lại chuyện chiến trường rồi cứ thế phóng
bút... Còn khoảng muời mấy ý kiến nưã. Đồ Ngu tôi đang " nghiên cúu" tiếp tục... Riêng
đối với Ông Phan Nhật Nam ông đã tự vất bỏ tình thầy trò, đồng đội để
hiện nguyên hình một tên " Đồ tể " văn hoá nhỏ nhen ti tiện... Ông viết là Ông cũng là người vắng mặt trong Đại Hội mới đây cuả Nhẩy Dù.. Thật
ra, ông đã thật sự không còn có mặt trong hàng ngủ các Thiên thần Mũ
Đỏ khi bị tống cổ khỏi Sư Đoàn Thiện Chiến số 1 cuả QLVNCH rồi. Đồ Ngu sao chép ************ Cập nhật: ( Phần này được ghi lại từ các Thành viên khác ) Chuẩn
tướng Trần Quốc Lịch làm TL SĐ5BB dưới quyền của Trung tướng Nguyễn Văn
Toàn TL QĐ III. Tướng Lịch bị gán tội tham nhũng nhưng sau khi bị bắt
vì tham nhũng, tướng Lịch vẫn chỉ có một căn nhà trong cư xá Tự Do từ
thời ông làm TDT/TD3ND, không có xe hơi riêng, miếng đất được BTL/SD dù
cấp trước TD2ND vẫn còn là miếng đất trống, Thử hỏi tiền bạc ông tham
nhũng để ở đâu hết!!!! trong lúc cấp trên của ông là tướng Toàn TLQD III
từng vang danh Quế Tướng Công vẫn an nhiên tự tại trên giàu sang phú
quý.???? -Phan nhật Nam đã viết là khi về Lữ đoàn 2ND thì làm
"sĩ quan hành quân tiếp liệu", đúng là bố láo, trong QLVNCH không có
chức vụ "sĩ quan hành quân tiếp liệu". Sự
thật là khi còn ở TĐ 9ND Phan Nhật Nam là một trung đội trưởng vô kỷ
luật, thường xuyên vắng mặt những lúc chuẩn bị hành quân, bị Th/tá
Nguyễn thế Nhã TĐ trưởng trả về cho BTL/SD. và Nam được thuyên
chuyển đến LD2 ND ở Long Bình cho Đ/ tá Trần Quốc Lịch và tạm thời cho
làm nhân viên Ban 4 (tiếp liệu) do Th/tá Tước làm trưởng ban. Chứng nào
tật náy, PNN vẫn luôn lè phè và trốn trại nên bị Lữ đoàn Trưởng Trần
Quốc Lịch cho ra khỏi binh chủng ND. Đây chính là nguyên do mà PNN
có mối thù truyền kiếp với tướng Trần Quốc Lịch cho đến ngày nay. Nói
chung PNN là một SQ hèn nhát, luôn tìm cách trốn tránh hành quân, vô kỷ
luật, ...bị loại ra khỏi binh chủng ND khi còn trung úy. -Ông
Phan Nhật Nam viết cuốn ký sự chiến trường "Mùa hè Đỏ Lửa" 72 và những
ký sự về trận hạ Lào LS 719. thật ra ông chỉ nghe bạn bè kể lại rồi viết
'ký sự" chứ thật ra ông ta không hề có tham gia HQ Lam sơn 719 /1971
cũnh như HQ tái chiếm Quảng trị 1972. Thời gian nầy ông đang ở Địa
phương quân tiểu khu Long An, làm trưởng toán gác cầu Bến lức nhưng lại
luôn có mặt ăn nhậu phê pháo khu Catinat (Tự Do). do đó những ký sự của
PNN đa phần là chế biến cường điệu làm cho độc giả cảm thấy thích thú
như đọc tiểu thuyết...nhưng... rất nhiều điều không đúng sự thật. -
Bạn Nhẩy Dù Cố Gắng: Phan Nhật Nam chọn báo Người Việt cũng là 1 thái
độ đối với Cộng đồng...Một tờ báo luôn đánh phá sự tranh đấu cuả Đồng
Hương...Than ôi niên trưởng Phan Nhật Nam ... - TN L.B.A ( Đà lạt ) :
Tạo sự căm phẫn đối với Cô Nhi Quả Phụ bằng cách viết ra rằng Tướng
Trần Quốc Lịch sát quân là võ đoán, quy chụp có ác tâm...Những cô nhi
quả phụ cuả QLVNCH họ chỉ phẫn nộ và quy tội cho Cộng quân vì sự tử trận
cuả thân nhân họ mà thôi... - NXY
( Cưu ĐUý TĐ 9 ND( Phan Nhật Nam ở TD 9 quậy phá, Bị trả về BTL Nhẩy
dù. Tướng Dư Quốc Dống biết chỉ có Trần Quốc Lịch có thể " trị" được PNN
nên chuyển Nam xuống Lữ Đoàn 2 ND, nơi đây cho Nam về Ban 4 Tiếp liệu
làm nhân viên dưới quyền cuả TT Tước. Nam vẫn rượu chè quậy phá...Bị
Tướng Lịch đích thân yêu cầu BTL đuổi Nam ra khỏi Binh Chủng...Nam ôm
mối hận ấy
* Lại xin lỗi vì viết thẳng vào admin
Ý kiến bạn đọc
Thứ Bảy, 07 Tháng Chín 201911:09 CH
CCCD
Khách
Còn thiếu comment của Cung " Củ Đậu " từng tự xưng là cựu trung tá Nhảy Dù !!
Mấy cha Nhảy Dù ơi, tụi VC va VG nó đang vỗ tay cả cười kìa !
Thứ Bảy, 07 Tháng Chín 201910:12 CH
Pat Luu
Khách
Những vị phát biểu ý kiến cần nêu rõ danh tính, không viết tắt để cho độc giả có sự nhận xét.
Thứ Bảy, 07 Tháng Chín 20193:28 CH
doremi
Khách
trời ơi! sao toàn những chuyện chia rẻ gì đâu làm đau lòng người đọc làm vậy !!!
có thằng trọc phú hoàng kiều đang dùng tiền khuynh loát cộng đồng
chống cộng không vạch mặt thủ đoạn của hắn và cảnh báo cho cộng đồng
biết âm mưu tu hú , muốn recall để dễ thay tổ chống cộng bằng tổ vc, mà
bỏ thì giờ kích bác nhau làm gì .